NẾU ÔNG BÀ ĐÃ ĐẦU THAI VẬY TA ĐANG THỜ AI?

Hồi còn nhỏ có lần trong lúc lau bàn thờ buổi chiều cuối năm, tui chợt nghĩ một câu nghe vừa mắc cười vừa khó trả lời: nếu ông bà tổ tiên đã đầu thai, vậy mình đang thờ ai?Khói nhang bay lên mỏng như một sợi tơ. Tấm ảnh ông bà treo trên vách […]
VÌ CUỘC ĐỜI KHÔNG CÓ NÚT QUAY LẠI

Cái tay-quay-băng đầu video nằm lọt thỏm trong lòng bàn tay, nhẹ hều mà nhìn chi tiết nào ra chi tiết nấy, nhựa màu cam đã xỉn, mấy cạnh trầy xước, cái núm xoay tròn tròn như con ốc nhỏ.Thứ đồ này giờ đem ra đặt lên bàn, nhiều người nhìn không hổng hiểu. Người […]
KÝ ỨC DỪNG LẠI CỦA ÔNG NĂM

Sài Gòn có những con hẻm mà nếu sống đủ lâu đến nỗi người ta không còn nhớ mình dọn tới hồi nào. Chỉ nhớ là sáng mở cửa ra thì hẻm đã ở đó, chiều khép cửa lại hẻm vẫn còn nguyên, y chang một người quen đứng chờ sẵn, không hỏi han, không […]
NGƯỢC DÒNG

Cha nội Minh năm nay bốn mươi bốn tuổi. Cái tuổi dở dở ương ương, nói bắt đầu lại thì quá lứa, mà biểu già để người ta thương tình chừa cho cái ghế ngồi không thì chưa tới.Minh rời xóm nhỏ bên Cái Bè lên Sài Gòn từ hồi hăm mấy tuổi đầu. Nhớ […]
NGƯỜI GIỮ “MÙI TẾT”

(Bài này là câu chuyện thật của mình nên mình dùng từ “Mẹ” thay vì “Má” như trong những bài trước-lấy chất liệu từ quan sát và câu chuyện xung quanh của bà con. Ở nhà, mình gọi mẹ là Mẹ”)Tui hổng nhớ rõ Tết trong tui bắt đầu lạt từ năm nào, chỉ biết […]
CÁI ĐIỆN THOẠI BÀN NHÀ ÔNG TƯ

Cái xóm đó hồi năm 1996–1997 núp sau một cái hẻm gồ ghề, mưa xuống là sình lầy lội, trơn như mỡ gà, nắng lên thì bụi bay mù trời, bám vô ống quần nghe rột rạt. Dân trong xóm phần lớn là người miền Trung, từ Quảng Nam, Bình Định, Phú Yên vô, mang […]
CHỖ MÁ ĐỨNG

Tập này biên năm 2009, lần về Cái Bè ăn đám giỗ, nghe câu chuyện một ông chú hàng xóm của đứa bạn, sau chỉnh lại cho tròn trịa hơn.Tui hơn năm mươi tuổi, cái tuổi mà người ta thường nghĩ đã cứng ruột như cây tràm mọc lâu năm ngoài bưng, gió cỡ nào […]
CÀ PHÊ HẺM SÀI GÒN

Có những thứ ở Sài Gòn nếu không ngồi xuống thì sẽ không thấy. “Hẻm”-nó không nằm ngoài mặt tiền, không sáng choang, không mời gọi. Nó ở sâu trong mấy cái hẻm chật, nơi người ta sống sát nhau, quen nhau bằng cái gật đầu, cái hỏi thăm buổi sáng. Cà phê hẻm không […]
Ở DƯỚI ĐÂY NGƯỜI TA HỔNG ĐÓNG CỬA

Bà Năm ngồi trước hiên từ hồi sớm, cái ghế nhựa bạc màu kê sát hàng rào. Bà ngồi đó hoài, tay phe phẩy cây quạt nhựa cũ, mắt thì cứ liếc qua căn nhà kế bên.Nhà đó mới dọn về chưa lâu, dân thành phố. Nghe đâu ở chung cư mấy chục năm trời, […]
SÀI GÒN DẠY MÌNH RÁNG, Ở DƯỚI QUÊ DẠY MÌNH BUÔNG

Hồi còn trên Sài Gòn, tui quen sống kiểu lúc nào cũng ráng. Ráng dậy sớm, ráng chen xe, ráng làm cho xong việc người ta giao, ráng kiếm thêm chút nữa để phòng khi đau bệnh, phòng khi thiếu trước hụt sau. Cái chữ ráng nó theo tui riết, dính như mồ hôi lưng […]