Cớ sự gì mà tui chọn viết mấy truyện ngắn này
Nói thiệt lòng, cái mớ truyện ngắn này tui viết lai rai từ hồi tuốt luốt 2008 tới giờ lận…
Thưa bà con mình,
1. Có người hay hỏi tui: sao mấy cái truyện này ngó bộ nhỏ xíu, hổng thấy rùm ben, cũng chẳng có kịch tính gì ráo trọi. Thiệt tình, tại cái nết sống của dân Nam Bộ mình vốn dĩ nó vậy. Hổng có ồn ào, hổng có dữ dằn, cũng chẳng ham nói chữ nghĩa cao sang như đâu đó chi cho mệt xác nhưng mà hễ thiếu mấy cái chi tiết hủ hỉ trong đời thường là lòng bà con mình thấy trống huơ trống hoác liền hà.
“Nam Bộ Chợ Lạc Xoong” bắt đầu từ một nỗi sợ đơn giản: sợ Quên. Quên tiếng nói giọng cười, quên cái cách sống nặng tình nặng nghĩa, hào sảng thiệt thà, quên luôn mấy thứ nhỏ xíu xiu mà nó cột người ta lại với nhau đời đời kiếp kiếp. Mấy thứ đó ngó chừng chưa có mất biệt đâu, mà tại lâu quá mình hổng gọi tên, cái nó lạt dần. Người ta vẫn cứ sống vậy thôi, nhưng lâu dần cái tâm mình hổng để ý tới nữa, tới chừng sực nhớ nhìn lại thì thấy nó lạ hoắc lạ huơ.
“Nó chưa có mất đâu, tại nó đang lạt dần chứ hổng phải mất tiêu cái rụp đâu”

Tui hổng có dám mơ mấy câu chuyện này nổi đình nổi đám chi đâu, chỉ mong nó “nằm lại” được chút đỉnh. Nằm lại giữa cái Nam Bộ thân thương này, như một lời nhắc nhẹ hửng là bà con mình đã từng sống hào sảng như vậy và chắc chắn là vẫn có thể sống lại y như vậy, nếu mình còn thương.
2. Mớ truyện này tui biên chơi từ hồi năm 2008, cái thời còn là sinh viên còn phà phà sức trẻ. Hồi đó, tuần nào tui cũng xách xe về miền Tây nằm vùng nhà mấy đứa bạn đại học. Cùng ăn cùng ở, ngồi nghe, rồi dòm cái nếp sống của bà con mình. Chưa kể ông anh rể tui gốc Bến Tre nên mấy câu chuyện, tiếng nói, cái nết ăn nết ở đó nó thấm vô người tui hồi nào hổng hay. Thời đó chữ nghĩa còn ít xịt, viết còn dở hạch, thậm chí còn lỡ “dính” mấy từ miền ngoài nhưng mà cái bụng tui thương Nam Bộ là thiệt, hổng có xạo.
Thầy dạy lồng tiếng của tui có “xúi” một câu vầy: “Kệ, ra sách đi, làm tới đi con!”, có gì thẩy biên tập, sửa sang, góp ý cho. Rồi thẩy đưa cho mấy chị ba, anh bảy trong lớp lồng tiếng của tui, “bắt” đọc làm podcast này kia cho thoả cái chí tang bồng. Ý tưởng đó ngó bộ cũng xôm tụ, cũng cũng à nghen!
![]()
3. Vì công chuyện cũng bù đầu, phải lo cày cuốc kiếm cơm nên tui chỉ đăng mỗi tuần chừng 1-2 truyện đã được gọt lại cho tươm tất hơn. Hổng có ham chạy theo trào lưu chi cho mệt, tui cứ thủng thỉnh đi chậm, dòm cho kỹ rồi kể lại cho nghe. Để mấy thứ rặt Nam Bộ mình chưa kịp mất thì cũng đã có chỗ nằm yên cho người ta tìm lại. Toàn bộ truyện tui sẽ đăng ở đây
Cảm ơn bà con cô bác đã chịu khó ủng hộ, thiệt tình tui mừng húm vì đem tới được mấy câu chuyện mà nhiều người thấy đúng chóc cái hình bóng mình ở trỏng.
Dự định xa xôi hơi chính là việc ra sách, tui cũng có đi khảo sát giá cho một cuốn sách đâu đó tầm 120,000 VND đến 150,000 VND/cuốn. Nếu bà con đọc thấy ưng có thể ủng hộ để tui có thêm động lực và đủ tài chánh để duy trì website, dùng tool tạo hình ảnh, review các nơi, hoàn thành ước mơ phát hành cuốn sách này. Số tiền bán được sách, tui sẽ trả chi phí in, còn lại mần từ thiện cho thanh thản nhẹ nhàng.
Thông tin chi tiết SWIFT Code Vietcombank
Mã Swift chính: BFTVVNVX
Tên ngân hàng: Joint Stock Commercial Bank for Foreign Trade of Vietnam (Vietcombank)

Cảm ơn quý bà con đã ủng hộ, bà con có thể liên hệ qua Facebook chánh chủ của của tui hen.